Business is booming.

Văn mẫu lớp 8 Kể về một kỉ niệm với người bạn thuở nhỏ khiến em xúc động và nhớ mãi. Mọi người giúp mình với

0
Văn mẫu lớp 8 Kể về một kỉ niệm với người bạn thuở nhỏ khiến em xúc động và nhớ mãi.  Mọi người giúp mình với

Câu trả lời ( )

  1. Ngocdiep

    0

    2022-06-30 M14: 17: 50 + 00: 00 Ngày 30 tháng 6 năm 2022 lúc 2:17 chiều
    Câu trả lời

    Lớn lên, hành trang chúng ta mang theo không chỉ là tình yêu thương của cha mẹ, thầy cô mà còn là những kỉ niệm quý giá. Mỗi người đều mang trong mình nỗi nhớ về người bạn đã cùng mình trải qua tuổi thơ và những kỉ niệm khó quên. Có một kỷ niệm cảm động về một người bạn mà tôi sẽ luôn ghi nhớ.

    Tôi là con một trong gia đình nên từ nhỏ bạn bè đã là món quà vô giá đối với tôi. Bố mẹ cũng thường xuyên động viên, tạo điều kiện cho tôi kết bạn mới để tôi không đơn độc. Người gắn bó với tôi lâu nhất từ ​​khi tôi còn nhỏ là cô bé hàng xóm tên Quỳnh Chi. Quỳnh Chi cũng là con một. Bác тôι do trùng ngày sinh nên rất thân với nhau. Chi cao ráo, nước da trắng. Ngay từ nhỏ, cô bạn đã thể hiện mình là người hiểu chuyện hơn tuổi. Mọi người thường gọi đùa là “bà già trẻ con”. Ban đầu Chi còn hậm hực, giận dỗi nhưng sau quen dần nên không phản đối.

    Chi vừa là bạn thân, vừa là chị với tôi. Tính tôi trẻ con, ương ngạnh và bướng bỉnh. Thậm chí có lúc giận vô cớ với Chi. Chi luôn là người làm hòa trước. Đối với sinh nhật lần thứ mười ba của tôi, tôi thích một con búp bê mèo Hello Kitty lớn. Mỗi lần đi học về, tôi lại đứng trước cửa hàng thú bông cạnh trường, nhìn chằm chằm mãi. Chi thấy vậy hỏi:

    – Bạn có thích con mèo này không?

    Giữa chú тôι không có bí mật gì nên tôi không giấu giếm mà trả lời ngay:

    – Vâng, tôi rất thích. Thật dễ thương phải không?

    Chi gật đầu đồng ý rồi kéo tôi lại, nói hôm khác nếu đủ tiền sẽ mua. Tôi hiểu ý của Chi, nhưng tôi cũng biết rằng điều đó không thể xảy ra. Giá nó cao lắm, chắc bố mẹ không mua nổi, chứ để tên thì có người mua. Tôi nghĩ đó là lý do tại sao tôi chỉ ra ngoài để gặp anh ấy, nhưng tôi không nghĩ rằng tôi sẽ đưa anh ấy về nhà.

    Ngày giỗ năm đó vẫn được tổ chức như mọi năm. Hai cô chú đã cùng nhau cắt bánh, hẹn ước và cùng nhau thổi nến. Khi họ tiếp tục rời đi, tôi về phòng và xem những món quà, vẫn cảm thấy hơi thất vọng vì không có con mèo yêu thích của mình. Bỗng cánh cửa phòng dần mở ra, tôi thấy Quỳnh Chi gục đầu xuống:

    – Bạn có ngạc nhiên không? Chúc mừng sinh nhật!

    Nói rồi Chi lôi cái gì đó ra sau lưng. Tôi vỡ òa vì sung sướng, đó là Hello Kitty mà tôi muốn. Chi ôm nó vào lòng, nhìn con mèo to gần bằng tôi và sung sướng hét lên:

    – Rất đẹp. Bạn đã mua nó cho tôi?

    – Tôi đã mua nó vào ngày hôm qua. Năm sau là sinh nhật của tôi rồi, đừng hỏi tôi năm sau.

    Chi vui cười. Tôi ngạc nhiên đến mức vừa gật đầu vừa bấu chặt chân tay nhảy cẫng lên. Tôi vô tư đến mức không biết cô bạn thân đã dành dụm hai năm trời để mua cho mình. Mẹ tôi kể rằng, Chi đã dành dụm để mua một bộ sách mà bấy lâu nay anh ấy uống, nhưng vì tôi thích gấu bông nên anh ấy không suy nghĩ chín chắn mà mua cho tôi tất cả mọi thứ sau. Khi tôi biết được sự thật, tôi đã lắp bắp và hỏi:

    – Sao em ngốc vậy… Quà…

    – Sách vẫn đang được phát hành lại, gấu bông của cô chủ nói chỉ còn т con. Mình chỉ có một đứa bạn thân như bạn, sau này bạn mua cho mình nhé. Chi ngắt lời tôi, vui vẻ nói ra những gì cô ấy đang nghĩ.

    Tôi xúc động quá, không cầm được nước mắt. Không phải Chi không có bộ sách kia chỉ vì sở thích của tôi, cô ấy tạm gác mong muốn của mình sang một bên. Nhìn bạn mình cười rạng rỡ, tôi muốn cảm thấy mình thật may mắn biết bao. Mẹ nói không dễ để có một người bạn sẵn sàng chia sẻ thế giới, Chi thực sự là một người bạn tốt.

    Chúng tôi đã cùng nhau lớn lên, chúng tôi đã cùng nhau sống những niềm vui và nỗi buồn của tuổi thơ. Những lúc khủng hoảng, Chi chưa bao giờ từ bỏ tôi. Kỷ niệm ngày này, có lẽ Chi quên, nhưng tôi luôn nhớ. Đó là một dấu mốc trong tình bạn của Chú Ba, một kỉ niệm mà tôi luôn trân trọng về người bạn thân nhất của mình.

  2. halan

    0

    2022-06-30 M14: 18: 12 + 00: 00 Ngày 30 tháng 6 năm 2022 lúc 2:18 chiều
    Câu trả lời

    Mỗi chúng ta đều có những kỉ niệm đẹp không bao giờ quên. Tôi cũng không ngoại lệ, tôi luôn nhớ về cô giáo đã dạy tôi năm lớp 4 và tôi có những kỉ niệm khó phai mờ về cô.

    Gia đình tôi là người miền Bắc, khi tôi học hết năm thứ 3 thì xảy ra chuyện và cả gia đình quyết định chuyển vào Nam sinh sống. Khi đó, tôi chỉ là một sinh viên bình thường, không hơn ai. Chuyển đến một môi trường mới, một cuộc sống mới với bao điều xa lạ, tôi cảm thấy cô đơn và buồn vô cùng. Ngày tựu trường đã đến. Một người quen rủ tôi học trường gần đó. Ngày đầu tiên đến lớp, cô giáo chủ nhiệm xúng xính trong tà áo dài trắng tinh khôi và nở nụ cười thân thiện với tôi. Cô ấy giới thiệu tôi với mọi người, hỏi chuyện và động viên tôi trong học tập. Tôi không nhớ mình đã nói gì ngày hôm đó, nhưng dáng người mảnh mai, giọng nói ấm áp của người con gái miền Nam, mái tóc dài óng mượt và đôi môi đỏ hồng đã khắc sâu trong tâm trí tôi những hình ảnh đẹp nhất,

    Ngày tháng trôi qua, tôi cảm thấy mình đã quen với môi trường ở đây. Tuần nào cô ấy cũng gặp riêng tôi để hỏi han tôi, vì cô ấy biết tôi chưa quen với môi trường mới và phải thích nghi với rất nhiều thứ nên cô ấy sợ tôi không theo kịp mọi người. Ở lớp, cô quan tâm đến em nhiều hơn, ân cần chỉ bảo em học bài, giải đáp tỉ mỉ những thắc mắc của em. Và cứ như vậy, tôi tiến bộ từng ngày, học lực của tôi cũng cải thiện đáng kể. Cô ấy là người truyền cho tôi cảm hứng và niềm yêu thích vươn lên. Khi nhìn kết quả học tập của tôi, gương mặt cô ấy không khỏi vui mừng và xúc động. Cả năm học em đều tiến bộ vượt bậc, cuối năm em nằm trong tốp học sinh giỏi của trường. Không chỉ riêng tôi mà cả gia đình tôi luôn biết ơn và trân trọng công ơn to lớn mà mẹ đã dành cho tôi.

    Bước vào CM2, tuy không còn cô giáo dạy chính nhưng tôi vẫn thường xuyên gặp cô, chào hỏi và chia sẻ với cô việc học cũng như cuộc sống của mình. Cô ấy luôn cho tôi những lời khuyên quý giá để tôi hoàn thiện bản thân hơn. Cuối năm thứ 5, gia đình tôi quyết định Nam tiến, về quê sinh sống. Chia tay miền Nam, rời ghế nhà trường sau gần hai năm gắn bó khiến tôi vô cùng xót xa. Do quyết định chuyển nhà đột ngột nên chỉ trong vòng một tuần gia đình tôi đã chuyển ra bắc. Tôi vẫn nhớ hôm đó bố đến trường xin nghỉ học để chuyển đi, ông bảo tôi về chào cô giáo chủ nhiệm và các bạn lần cuối để về. cả lớp, cô giáo, ôm cô, khóc như mưa để nói lời tạm biệt. Tôi nhớ những giọt nước mắt nóng hổi của mẹ chảy dài trên trán. Cô ấy khiến tôi cảm thấy ấm áp như tình mẫu tử.

    Dù về quê đã nhiều năm nhưng tôi vẫn mong có dịp trở lại gặp mọi người, thăm anh, hỏi thăm sức khỏe, hoàn cảnh sống của anh. Tôi sẽ không bao giờ quên bạn và những việc làm tuyệt vời mà bạn đã đạt được. Cô ấy không chỉ tốt với tôi, với các học sinh khác mà còn với đồng nghiệp và những người xung quanh, cô ấy luôn sống tình cảm và chan hòa. Tốt bụng và chu đáo với mọi người. Các học trò của ông đều lễ phép, hiếu thảo và kính trọng. Cô luôn cố gắng tìm mọi cách để giúp đỡ những học sinh khó khăn được tiếp tục đến trường và nên người. Cô đã dạy cho nhiều người già trở thành những người có địa vị cao trong xã hội và được thế giới kính trọng.

    Đã nhiều năm trôi qua, tuy tôi chưa có dịp gặp lại nhưng những lời dạy bảo, sự ân cần và tình cảm của cô vẫn như mới hôm qua trong trí nhớ của tôi. Tình cảm và sự quan tâm của cô sẽ đi cùng tôi đến hết cuộc đời, sẽ nhắc nhở tôi sống tốt và sẽ khắc sâu hình ảnh người thầy trong trái tim tôi.

    điều tốt nhất cho tôi xin vui lòng

Leave A Reply

Your email address will not be published.