Business is booming.

Văn học lớp 8, ai có thể giúp bạn?

0
Văn học lớp 8, ai có thể giúp bạn?

Câu trả lời ( )

  1. tonhi

    0

    2022-06-29T11: 54: 09 + 00: 00 Ngày 29 tháng 6 năm 2022 lúc 11:54 sáng
    Câu trả lời

    Trong cuộc đời mỗi người là khoảnh khắc đẹp nhất, mang theo bao kỉ niệm vui buồn bên thầy cô, bạn bè, v.v. là cuộc sống của học sinh chúng ta. Tôi cũng nghĩ vậy, hơn cả tôi yêu trường THCS Năng khiếu Ngoại ngữ – nơi đã nuôi dưỡng bao ước mơ, hoài bão trong tôi.

    Trường tôi là một ngôi trường mới khang trang, sạch đẹp. Từng dãy nhà ba gian vừa được sơn lại một màu vàng tươi với những mái ngói đỏ thắm. Nơi đây vẫn còn vang vọng những bài giảng chăm chú của các giáo sư và những màn bắt bẻ, bắt bẻ của những cô cậu học trò hồn nhiên, ngây thơ và trong sáng. Sân trường là nơi vui đùa của chúng em sau mỗi giờ học căng thẳng. Đây là thiên đường lý tưởng của chúng tôi!

    Em yêu sân trường này với những hàng hoa sữa, cây bàng, v.v. nghiêng mình trong nắng. Ở đây, mọi băng ghế đá, mọi sân, v.v. khắc sâu trong đầu em những kỉ niệm vui buồn bên thầy cô và bạn bè!

    Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên đi học đầy háo hức. Đó là một ngày cuối hè, trên cây phượng chỉ còn vài đốm đỏ, bầu trời cao vời vợi, nắng đang để lại những đốm mỏng khắp sân trường. Khi đó, ngôi trường rực rỡ mở ra trước mắt anh như mở ra một tương lai tươi sáng đầy hy vọng. Tuy những ngày đầu có chút khó khăn nhưng tôi đã dần thích nghi với phương pháp giảng dạy mới, giúp tăng khả năng tư duy của học sinh. Những giáo viên mới, mỗi người một cá tính riêng, thầy Trung vui tính, thầy Hùng điềm đạm, cô Phương nghiêm khắc. Vì vậy, mỗi bài học mở ra một cách thú vị và hấp dẫn. Thật may mắn khi nhà trường đã cử cô Linh làm giáo viên dạy chính của lớp mình ngay trong năm đầu tiên chúng tôi đặt chân đến ngôi trường THCS Ngoại ngữ này. Cảm ơn cô Linh, người luôn chân thành, nghiêm khắc, uốn nắn và dạy dỗ lớp tôi nên lớp tôi có được như ngày hôm nay. Thật buồn cười khi nghĩ đến tập thể lớp tôi, ban đầu họ còn ngại ngùng không dám nói chuyện với nhau, nhưng giờ họ đã thân thiết như anh em một nhà. Đôi khi các bạn nam giả gái khiến chúng tôi bật cười rồi im bặt khi giáo sư Tùng – hiệu trưởng nhà trường đi ngang qua và “tặng” cho lớp mình một cái nhìn đầy quyền lực. Tuy nhiên, khi chúng tôi trêu chọc nhau, chúng tôi gặp khó khăn, mọi người giúp đỡ ngay lập tức. Em tự nhận mình thật may mắn khi được cắp sách đến trường, luôn được thầy cô yêu thương, quan tâm, bạn bè chia sẻ, đoàn kết những lúc vui, lúc buồn. Qua đây, tôi cũng cảm thông và xót xa cho những con người hồng nhan bạc mệnh không được ra đường, không được mọi người yêu thương, sẻ chia như chúng tôi. Cám ơn rất nhiều! Cô Linh ơi! Chúng em sẽ ghi nhớ lời dạy của thầy khi bước vào lớp bảy với cô giáo chủ nhiệm mới là cô Lưu Hoa.

    Tôi cảm thấy rằng tình yêu thương mà mỗi giáo viên dành cho học sinh của mình giống như một người mẹ đối với chúng tôi. Chẳng phải vì thế mà người ta thường nói thầy cô là người cha, người mẹ thứ hai của chúng ta … Thầy cô luôn là người an ủi, động viên tinh thần mỗi khi chúng ta vấp ngã, thất bại hay hạnh phúc vì có thể chiến thắng. Chúng tôi nhân lên mỗi khi chúng tôi thành công. Nhìn những giọt nước mắt đau xót của chúng em khi rơi, các thầy cô giáo không giấu nổi sự xúc động. Trong những giây phút như vậy, thầy cô luôn soi xét chúng tôi trong trái tim mình để mong rằng hơi ấm sẽ xoa dịu nỗi đau của mỗi học trò của mình. Mặc dù mỗi thầy cô dạy chúng tôi với những tính cách khác nhau nhưng chúng tôi đều có chung lòng yêu nghề, mến học sinh và nhiệt huyết với nhau.

    Thường thì tôi tự hỏi mình: “Tại sao giáo viên muốn truyền đạt tất cả những kiến ​​thức họ biết cho chúng tôi?” Đến bây giờ tôi mới hiểu rằng các thầy cô làm tất cả những điều này vì họ muốn tốt với chúng tôi, để chúng tôi trưởng thành hơn. Để rồi sau này khi bước vào đường đời gặp muôn vàn khó khăn, chông gai, chúng ta hãy chân thành ghi nhớ những bài học là hành trang, bài học quý báu giúp chúng ta vượt qua mọi thử thách. Công lao của thầy cô lớn lao biết bao, dẫu mai sau chúng ta cũng không đền đáp được hết! Thời gian trôi qua thật nhanh! Cảnh vật vẫn vậy, chỉ có điều chúng ta đã thay đổi. Ước gì mình mãi là học sinh lớp 7 trường THPT chuyên Ngoại ngữ, mãi là học sinh – một ước mơ muôn thuở. Nhưng không ai có thể làm trái quy luật của tự nhiên. Rồi ai cũng sẽ trưởng thành và sẽ phải vượt qua cánh cửa thần kỳ này để bước vào đời. Nhưng mong rằng ngôi trường THCS năng khiếu nước ngoài này sẽ luôn là nơi dẫn đường, mang đến cho chúng ta những tri thức rộng mở để đưa con em chúng ta đến với tương lai.

    Tất cả những điều này vẫn chưa thể nói lên được những gì mà ngôi trường thân yêu – Trường THCS Năng khiếu Nước ngoài đã mang lại cho chúng ta. Tại đây, chúng em được chắp cánh ước mơ, bước vào khám phá thế giới phép thuật như trong bài: “Cánh cửa trường học” của nhà văn Lí Lan. Dù mai này có đi đâu về đâu, em vẫn luôn nhớ về mái trường này và các thầy cô giáo của trường THCS Ngoại ngữ này.

    ĐỂ HỌC TỐT

  2. Giahan

    0

    2022-06-29T11: 54: 13 + 00: 00 Ngày 29 tháng 6 năm 2022 lúc 11:54 sáng
    Câu trả lời

    Có bao giờ bạn nhớ về mái trường xưa, mái trường đại học mà bạn sẽ dừng chân nơi đó trên con đường trưởng thành. Với tôi, mái trường đại học đã cuốn tôi đi khỏi sự hồn nhiên, khỏi những gì người lớn thường nghĩ khi còn nhỏ. Đây là nơi tôi học cách kết bạn, đây là nơi tôi hiểu tầm quan trọng của việc cố gắng và học tập, và đây là nơi tôi đặt nền móng cho ước mơ và tương lai của mình. .

    Trường cao đẳng tôi theo học nằm ở một tỉnh nhỏ, không khí rất trong lành, nắng nhẹ và không gay gắt, gió mùa lạnh chỉ là cơn gió thoảng qua, chỉ khiến chúng tôi hơi lạnh. hơi lạnh, không đóng băng. Ngôi trường này là nơi tôi bắt đầu học mọi thứ để đặt nền móng cho tôi bước vào đời, nơi có những người bạn mà tôi làm quen, vì tôi mà dùng sự chân thành để trở nên thân thiết, đây là nơi mà các thầy cô thích dạy học trò nhưng lại không thể hiện được. việc này tuy chỉ để mắng mỏ khi chúng ta không học, ít nhắc nhở nhưng đối với chúng ta đó là sự răn đe. Mặc dù vậy, các giáo viên thực sự quan tâm đến chúng tôi, nếu có điều gì không hiểu, họ luôn sẵn sàng giải đáp. Nơi đây là nơi để lại trong tôi rất nhiều kỉ niệm và nhiều kỉ niệm, nơi mỗi giờ ra chơi là mọi người lại hẹn nhau ra ngoài sân để tập thể dục nhịp điệu, nơi mà những trò chơi dân gian luôn được yêu thích nhất như đá bóng, nhảy dây hay thậm chí là tâng bóng. đũa lệch, ngoài việc giải trí thoải mái, chúng tôi còn họp nhóm, làm bài tập để chỉ lỗi cho nhau và chúng tôi cũng gây ra rất nhiều tranh cãi khi mỗi người chỉ có một mình với những câu trả lời khác nhau. Đó là những lúc cả lớp cố gắng xếp trường nào đi trước về kỷ luật cũng như học lực, những ngày cuối tuần họp lớp luôn bị nhắc tên lên bảng và bị xử phạt. cuộc sống sinh viên. Tuổi học trò trôi qua thật nhanh để lại cho chúng ta những giờ học thêm vô tận, ngoài việc học bản thân chúng ta cũng cố gắng hoàn thiện kiến ​​thức để ôn tập những gì đã học một cách tốt nhất chuẩn bị cho kì thi vào cấp 3, bước vào một trường mới, trường có chuyên ngành mà chúng ta muốn học trong tương lai. Những ngày tháng bộn bề và khó khăn, ai cũng muốn bước vào một ngôi trường mới để thực hiện ước mơ, thực hiện điều mình mong muốn bấy lâu, nhưng khi ra về cũng là lúc phải tạm biệt thầy cô, chung tay chia sẻ của bạn bè, mỗi người một vẻ, mỗi người một ước mơ khác nhau, mãi mãi không thể đi cùng nhau. Chỉ là nó làm tôi buồn thôi, ngôi trường tôi đã gắn bó 4 năm chắc tôi phải xa rồi, con đường quen thuộc từ xa dường như gần lại với tôi, những hàng quán trên phố tôi luôn nhớ về nó trong đầu, tất cả những điều đó. những kỉ niệm, những kỉ niệm đẹp nhưng không thể nào níu kéo được.

    Theo thời gian, tuổi thơ cứ thế trôi đi như những con sóng ra khơi không thể quay lại. Nhưng có một thứ sẽ mãi ở bên em, đó chính là hình bóng của mái trường đại học thân yêu.

Leave A Reply

Your email address will not be published.