Business is booming.

Ngữ văn lớp 9 Hãy tưởng tượng cuộc gặp gỡ và trò chuyện với anh bộ đội lái xe van trong bài thơ Tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật. Viết bài

0
Ngữ văn lớp 9 Hãy tưởng tượng cuộc gặp gỡ và trò chuyện với anh bộ đội lái xe van trong bài thơ Tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật.  Viết bài

Trả lời ( )

  1. Tuyetnhung

    0

    2022-04-09T16: 27: 34 + 00: 00 Ngày 9 tháng 4 năm 2022 lúc 4:27 chiều
    Trả lời

    Vui long tham khảo thông tin đo

    mon-ngu-van-lop-9-hay-tuong-tuong-minh-gap-go-va-tro-chuyen-voi-nguoi-linh-lai-e-trong-bai-tho-v

  2. Giangnguyen

    0

    2022-04-09T16: 28: 06 + 00: 00 Ngày 9 tháng 4 năm 2022 lúc 4:28 chiều
    Trả lời

    Chiến tranh đã qua lâu rồi, có lẽ những người trẻ như tôi sẽ không bao giờ hiểu được sự khó khăn, gian khổ khi cầm súng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Nhưng qua một cuộc trò chuyện, chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ, đã khiến tôi nhận ra rất nhiều điều và thực sự cảm nhận được cuộc sống của những ngày bom đạn gian khổ ấy, …

    Những bánh xe lăn, lăn đều đặn và chầm chậm từ ga, chuyến tàu Bắc Nam bắt đầu hành trình… Tàu tăng tốc, lòng tôi chợt buồn, đúng là lần đầu. , Tôi đi một mình. Trên chuyến tàu đầy xa lạ, một cô bé mười lăm tuổi như tôi bỗng chạnh lòng, sống mũi cay cay, mắt đỏ hoe, trong lòng lại nhớ nhà, nhớ cha mẹ. Người đàn ông ngồi cạnh tôi, tôi tự cho phép mình gọi anh ta là “chú”, như thể anh ta đã cảm nhận được tôi đang nghĩ gì. Bác khoảng sáu mươi tuổi, tóc đã bạc trắng, da đồi mồi, hơi rám nắng, dáng người cao ráo, cường tráng. Nhìn vào những huy chương trên ngực anh ấy, tôi đoán anh ấy là một cựu chiến binh. Bác quay sang tôi nói:

    – Bạn buồn à? Bạn nhớ nhà, phải không? Khi tôi lần đầu tiên nhập ngũ, tôi cũng cảm thấy như bạn bây giờ. Nhưng nó sẽ sớm qua đi, nó rèn luyện cho tôi tính tự lập, sống xa bố và sống thật tốt.

    Tôi nhìn anh và cười nhẹ.

    – Bạn đã từng đi bộ đội chưa?

    Bác nhìn tôi rồi phá lên cười.

    – Đó là sự thật, nhóc! Trước đây, bạn là một người lính. Những người lính lái những chiếc xe rất đặc biệt, những chiếc xe không tôn trọng bạn. Hôm đó, Mỹ đánh tôi đau quá nên tôi xung phong đi bộ đội. Sẵn sàng chấp nhận rủi ro và biết lái xe, Bộ đội đã phân công anh vào Tiểu đội 71A, lái xe tải trên đường Trường Sơn, tiếp tế vũ khí, đạn dược, lương thực, thuốc men cho đồng đội ở chiến trường miền Nam. Lúc đó đường khó lắm anh ơi, không thể đổ bê tông trơn như bây giờ, lại tiếp tục đi một đoạn đường rừng tối tăm mịt mù, nếu không cẩn thận sẽ lao xuống vực coi như mất. đang chơi. Xe không có kính, phụ tùng, tua vít nên lỏng lẻo, phát ra tiếng ồn rất khó chịu. Nhưng đi nhiều, nghe nhiều nên mới biết bạn nhé! Có những đêm chạy xe xuyên rừng, chim muông, muông thú các loại tiếp tục lao vào buồng lái, rất nguy hiểm, nhưng cũng thú vị. Hoặc gió, bụi, mưa, lá tiếp tục bay, châm chích, làm trắng da mặt, là chuyện bình thường …

    Bác dừng lại nhấp một ngụm nước… Từ khi còn bé, đứa con gái như tôi đã thích đánh nhau, múa kiếm, bắn súng các loại,… nhưng chưa bao giờ nghe nói đến bom, đạn hay gian khổ mà người lính nào cũng vậy. Trường Sơn phải trải qua, có thể là trực tiếp chiến đấu hay là người lái xe rất dũng cảm như anh. Tôi sốt ruột hỏi:

    – Ra trận như vậy có nhớ nhà không?

    – Dạ con ạ, mẹ nhớ nhiều thứ lắm, nhiều lúc con nhớ ăn mất ngủ. Lo lắng không biết bây giờ mẹ mình đang làm gì, bom thả có nhanh chạy xuống hầm hay không? – Đôi mắt buồn của bạn như sáng lên. – Nhưng tôi cũng được các anh chị cùng đơn vị an ủi, giúp đỡ. Anh em tuy mới gặp nhưng rất thương và quý nhau, coi nhau như anh em trong nhà, có món gì ngon hay điếu thuốc là anh em đều san sẻ cho nhau, vất vả nhưng vui lắm. Rồi những ngày chạy xe, gặp đồng đội trên đường, cứ thế, anh em bắt tay, hôn nhau rất tình cảm. Dường như có nhiều điểm chung như tình yêu quê hương đất nước, lòng căm thù giặc và sự đồng cảm với nỗi nhớ nhà, những tâm sự và ước mơ, hoài bão của tuổi trẻ nên họ rất hiểu và quý trọng nhau. Nhờ đó, bạn sẽ tự tin hơn, dũng cảm hơn trên con đường ra trận, nhất định phải giành chiến thắng để trở về với gia đình, bạn sẽ tự tìm cách thực hiện những dự án trong tương lai của mình …

    Câu chuyện của các bạn còn dài và dài nữa nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để tôi cảm nhận được những người lính, những gì họ đã trải qua và niềm tin, sự lạc quan, yêu đời của họ. Bánh tàu vẫn quay, nhưng nó không làm tôi buồn nữa, nó chỉ châm ngòi cho cơ thể tôi một niềm vui khó tả, có lẽ là niềm vui được sống trong một thế giới hòa bình, niềm hạnh phúc của những gì đang diễn ra. vui thích…

    Gặp gỡ, trò chuyện với những cựu chiến sĩ Trường Sơn là cơ hội của chính tôi. Nó giúp tôi có thêm nghị lực và sức mạnh để đạt được ước mơ của mình. Nó như một luồng sinh khí lan tỏa khắp cơ thể, giúp tôi can đảm hơn, vững tin hơn vào cuộc sống này. Và tôi đã hiểu ra một điều: làm người con của đất Việt thì phải chảy trong mình dòng máu Việt. Bảo vệ, phát triển và xây dựng đất nước là nhiệm vụ tất yếu của tôi, cũng như của hàng nghìn thanh niên cùng tuổi …

Leave A Reply

Your email address will not be published.