Thơ Xuân Đậu cũng là một nguồn sống dồi dào chưa từng thấy ở xứ trầm mặc này.

Bạn đang xem: Bản ngã của Basant Rash

Cảm nhận sự tinh tế của sự chuyển mùa với bài hát mùa thu

Juan Due được biết đến như một nhà thơ “Nhà thơ mới nhất”, có lẽ cũng bởi ông thể hiện rõ nét nhất ý thức cá nhân mạnh mẽ và sâu sắc trong thơ mình. Những cảm xúc, suy nghĩ, tình cảm, khát khao của một trái tim tràn đầy tình yêu cuộc sống đã cho thơ Juan Du thấy một cái tôi rất mới và độc đáo. Qua hai bài thơ “Vội vàng” và ,bài thơ dễ thương, Của bạn.

Trước hết, cần nhìn nhận chủ nghĩa vị kỷ cá nhân là một trong những đặc điểm và đóng góp mới của thơ ca hiện đại đối với văn học. Dưới ảnh hưởng chung của văn hóa phương Tây, thơ mới đã tạo cho mình tiếng nói sáng tạo của mỗi nhà thơ, để mỗi bài thơ là một tiếng nói không lẫn vào đâu được của trái tim. Trước đó, thơ ca trung đại không tồn tại. Theo tiêu chuẩn mẫu mực, các nhà thơ thời trung cổ thường nói về những người bình thường. Có lẽ, đối với Hồ Xuân Hoàng và Nguyễn Công Trứ, yếu tố cá nhân mới xuất hiện.

“Vội vàng” trong hai bài thơ và ,bài thơ dễ thương,, Cái tôi đầu tiên của Xuân Diệu là cái tôi cảm nhận, cảm nhận đất trời, yêu đất trời, cảm nhận tình người. đang vội”, Sự kiêu ngạo đó đã làm cho khung cảnh này trở nên ủy mị đến mức muốn “tắt nắng và “lực gió“Để giữ sắc, giữ hương cho đời. Cùng một bản ngã, say đắm cảm thấy đất trời có hương của tình yêu đôi lứa, ong bướm cũng có”tuần lễ mật ongngay cả tổ của tôi “Bản tình ca”, Và cái tôi mong manh, quá mẫn cảm ấy cũng có khả năng biến cuộc sống mỗi sớm mai thành “thần phúc”Gõ cửa, cái tôi thi ca nhìn tháng giêng với niềm so sánh tuyệt vời “Ngon như đôi môi kề nhau“. Có lẽ trước Xuân Dịu, chưa có ai so sánh lạ lùng và ngọt ngào đến thế! Tương tự, trong ,bài thơ dễ thương,hình ảnh của bản ngã nhạy cảm được ghi lại “Chiều Thu” Lâu đài “buổi chiều”nhánh mechi nhánh thu hútVà đất trời tràn ngập âm thanh của tình yêu, từ đôi chim ríu rít, đến tiếng vỗ cánh khắp nơi.

Bản ngã cá nhân trong hai bài thơ “Jaldi” và “Love Poem”

Bằng những cảm nhận độc đáo, Xuân Đóa đã để cho cái tôi cất lên trong thơ bằng một giọng điệu rất khác, tạo nên một sắc thái tinh tế trong cách tiếp cận thiên nhiên, con người của ông.

Xem thêm: Người sinh năm 1985 mệnh gì, Giải đáp: Sinh năm 1985 Ất Sửu mệnh gì?

Không chỉ vậy, cái tôi của Xuân Đóa còn ở trạng thái yêu thương, nhớ nhung và nhân hậu., Tôi cố gắng để nhìn thấy rung cảm của họ bên trong ,Sớm,

“Lòng ta rộng mà trời chật để tuổi trẻ của thế giới không bị kéo dài làm sao tôi biết mùa xuân vẫn đang đến Nếu tuổi trẻ không được phục hồi hai lần.”

Ở đây, bản ngã đang nói ngược lại một quan niệm hoàn toàn cũ: thời gian xoay chuyển theo bốn mùa xuân, hạ, thu, đông. Với Xuân Diệu, thời gian được nhìn theo trục tuyến tính, nhìn qua các khái niệm “trẻ, vì vậy không có sự trở lại. Cái tôi cá nhân của nhà thơ đã làm nên một trải nghiệm cuộc đời như vậy, nên ông vô cùng tiếc nuối những gì còn là niềm vui và tình yêu. Nguyên nhân, dường như đã nhận ra quá nhiều điều “Xảy ra“vì vậy nó sẽ được “không phải với tôi“còn nữa”Hiện nay” Sẽ “không tồn tại“. Cái tôi cá nhân của tôi đã không ngần ngại nói thẳng những suy nghĩ, cảm xúc của mình:

“Còn có trời đất, nhưng em không còn mãi Vì vậy, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi cả thế giới”

Nhà thơ đã nhiều lần thổ lộ”Tôi, Anh muốn, anh vui, anh không đợi, anh cũng thua, lòng anh rộng, anh tiếc, Tức là anh đào sâu vào hồn, vào trái tim, để từ đó anh thốt lên những vần thơ thể hiện ý thức, tình cảm cá nhân sâu sắc của mình…

Trong “thơ tình” đừng tỏ tìnhTôi“nhưng thú nhận”TÔI”Nhưng nhà thơ lại bộc lộ sự kiêu ngạo ngay cả trong trạng thái yêu đương, lưu luyến như thế:

“Ngày đó, trái tim anh lần đầu tiên nghe được tâm tư của em, rung động trước tình yêu”

Bản ngã thi ca luôn nhạy cảm nên dễ bị chi phối bởi muôn vàn hình ảnh, muôn màu của cuộc sống, của đất trời, của lòng người. Chỉ lầm một bước trên đường, nhà thơ cũng thấy thanh thản:

“Tôi bước đi bình yên không vướng lối anh lảo đảo và không theo vô tâm – nhưng giữa một bài thơ dịu dàng Bạn và tôi giống như một vần điệu.”

Cái duyên trong tâm hồn nhà thơ đã đem lại cho sự ngạo mạn của Xuân Đóa một cái duyên tình cảm mà không phải nhà thơ nào, kể cả nhà thơ mới, cũng có được.

Thế thì, cái tôi cá nhân của Huyền Đóa không chỉ là cảm nhận và rung động như thế, mà bản thân nó còn là một hành động mạnh mẽ. Trong “Vội vàng”, nhà thơ sử dụng hàng loạt động từ có mức độ tăng tiến để miêu tả, sử dụng hàng loạt tính từ chỉ hoàn cảnh:

“Toi muon om Toàn bộ cuộc sống chỉ mới bắt đầu nở hoa.

Và ông cũng cho thấy “Tôi muốn chết đói”, “Tôi muốn uống”, “Tôi muốn thu thập”, “choáng”, “no”, “no”Cuối cùng “Tôi muốn cắn.” Nhà thơ đã đặt tất cả các từ hành động trong bài thơ ngoại trừ khao khát lên đỉnh cao của trạng thái cảm xúc. Bản ngã ấy không còn chỉ cảm nhận trời đất, mà đang bị Ta chinh phục. Khát vọng yêu, khát vọng sống, những khát khao đó đã tạo nên cái tôi sâu sắc, mạnh mẽ. Thực vậy, qua ý thơ của Xuân Đóa, ta mới hiểu được tâm hồn, tình cảm của ông tinh tế và phong phú biết bao!

Trong ,bài thơ dễ thương,, ta dễ dàng bắt gặp sự táo bạo của một hồn thơ. Nghĩa là, khi đọc khổ thơ cuối, ta chợt có cảm giác nhà thơ không dừng chân.chùn bước và không làm theo‘Nhưng hãy tiến lên, rất mạnh mẽ, rất táo bạo’ Trái tim anh kết hôn với trái tim em.”

Có thể nói, không thể khái quát cái tôi cá nhân của một nhà thơ qua hai bài thơ. Nhưng dẫu sao, người đọc cũng cảm nhận được một Xuân Đậu nhạy cảm, giàu tình yêu thương và vô cùng mãnh liệt trong cảm xúc với cuộc đời và con người.

Hiểu được một hồn thơ mới cũng có nghĩa là chúng ta đã phần nào hiểu được sự hiện diện của một thời đại thơ ca. Tuổi thơ ấy, sống động, nồng nàn, căng tràn sức sống với một diện mạo mới, nhưng vẫn chập chờn, là một kỳ quan cô đơn. nói như hồi thanh trong văn bản ,Một Tuổi Trong Thơ”,

“Đời ta đã nằm trong vòng tay anh Mất bề rộng tìm bề sâu Nhưng càng đi sâu càng lạnh lùng Em cùng Thế Lữ chạy đến bên thiên sứ, anh cùng Thế Lữ chạy đến bên thiên thần Thế Lữ Trọng Lư Yêu, Ta điên với Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên, ta mê Xuân Đóa Nhưng động tiên đã đóng, tình không bền, điên rồi tỉnh, đam mê vẫn bơ vơ Huế Cán Kẻ Bên nhau ta buồn quay về đến tâm hồn tôi.

Cả trời thực, trời mộng đều theo hồn tôi.

Cuối cùng, nhận ra về một tuổi thơ như thế, ta thấy mình đã giàu từ hàng văn, học làm người!